Chương 1: Những lời đồn về tội ác tột cùng đến mức khó tin
Chương này đi sâu vào các cuộc điều tra ban đầu sau vụ Tô Gia Đồn. Jan Jekielek điểm lại những bài tường thuật đầu tiên của The Epoch Times, bao gồm lời chứng của Annie về việc chồng cũ của bà tham gia mổ lấy giác mạc của các học viên Pháp Luân Công khi họ còn sống. Theo các báo cáo, vào thời điểm cao nhất, cơ sở này giam giữ tới 6.000 học viên Pháp Luân Công; các đội ngũ y tế tiến hành xét nghiệm tương thích nội tạng và cung cấp mức dinh dưỡng tối thiểu để duy trì hoạt tính của nội tạng. Thi thể sau đó bị hỏa táng ngay tại chỗ.
Một người tố giác khác, một quân y tại Thẩm Dương (tỉnh Liêu Ninh), mô tả một mạng lưới gồm nhiều trại giam, nơi quy trình hành quyết bị cố ý thao túng để phục vụ việc mổ cướp nội tạng khi nạn nhân còn sống, trong khi gia đình chỉ nhận được tro cốt giả. Chương này phân tích tâm lý phủ nhận của công chúng trước những tội ác như vậy, so sánh với sự hoài nghi ban đầu về Holocaust của Đức Quốc xã, đồng thời giới thiệu các nhà điều tra chủ chốt như David Kilgour và David Matas, những người sau đó đã xác nhận các cáo buộc này trong báo cáo năm 2006.
Chương 2: Lịch sử dài lâu của những cuộc sát hại dưới thời ĐCSTQ
Jan Jekielek truy ngược lịch sử các cuộc thảm sát quy mô lớn của ĐCSTQ, từ phong trào “Đại Nhảy Vọt” (1958–1962) dưới thời Mao Trạch Đông khiến 45 triệu người chết vì nạn đói và xử bắn, đến cuộc Cách mạng Văn hóa (1966–1976) gây ra cái chết của hàng triệu người trong các cuộc thanh trừng ý thức hệ.
Chương này lập luận rằng cưỡng bức thu hoạch nội tạng là sự tiếp nối của mô hình giết chóc đó — chuyển từ các chiến dịch chính trị sang hình thức sát hại công nghiệp hóa vì lợi nhuận. Tác giả nhấn mạnh cách đạo đức công lợi (utilitarian) của ĐCSTQ — đặt sinh mạng cá nhân dưới mục tiêu tập thể — đã tạo điều kiện cho hệ thống này hình thành, bắt đầu từ việc lấy nội tạng của tù nhân bị xử tử từ thập niên 1980.
Chương 3: ĐCSTQ công cụ hóa mọi thứ
Chương này tập trung vào sự kiểm soát toàn diện của ĐCSTQ đối với xã hội, nơi mọi thiết chế đều phục vụ lợi ích của đảng. Tác giả đề cập đến “Văn phòng 610” được thành lập năm 1999 nhằm xóa sổ Pháp Luân Công, điều phối việc bắt giữ, tra tấn và mổ cướp nội tạng.
Hệ thống y tế bị công cụ hóa; bệnh viện trở thành phần mở rộng của bộ máy đàn áp nhà nước. Các xét nghiệm máu và khám sức khỏe trong trại giam không nhằm chăm sóc sức khỏe tù nhân mà để xác định độ tương thích nội tạng, từ đó xây dựng một “ngân hàng nội tạng sống.” Hệ thống này mang lại lợi nhuận khổng lồ cho bệnh viện, bác sĩ và quan chức, với doanh thu hàng chục tỷ USD mỗi năm từ cấy ghép nội tạng.
Chương 4: Cuộc đàn áp Pháp Luân Công phơi bày bản chất gì của ĐCSTQ?
Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một phương pháp tu luyện tinh thần kết hợp khí công với các giá trị đạo đức “Chân, Thiện, Nhẫn.” Đến năm 1999, số người tập ước tính lên tới hàng chục triệu, khiến ĐCSTQ cảnh giác. Khi đó, lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân coi đây là mối đe dọa đối với quyền lực của đảng, gán nhãn “tà giáo” và phát động chiến dịch đàn áp mang tính diệt chủng.
Chương này cho thấy cuộc đàn áp đã cung cấp “nguồn” nội tạng: lối sống lành mạnh của học viên (không hút thuốc, không uống rượu) khiến họ trở thành nguồn nội tạng lý tưởng. Những người từ chối từ bỏ đức tin bị tra tấn và có thể bị mổ cướp nội tạng. Các chuyên gia như nhà báo điều tra Ethan Gutmann ước tính mỗi năm có từ 65.000 đến 100.000 người chết vì hoạt động này.
Chương 5: Bằng chứng và cách thu thập
Đây là phần trung tâm về bằng chứng, tổng hợp hai thập niên tư liệu. Chương mở đầu bằng câu chuyện của Trình Bội Minh — người sống sót đầu tiên được xác nhận bị mổ lấy một phần nội tạng khi còn sống. Bị bắt giữ vì tu luyện Pháp Luân Công, ông bị tra tấn, xét nghiệm máu và bị lấy một phần gan và phổi mà không có sự đồng ý. Sau khi trốn thoát, năm 2020 tại Mỹ, ông xác nhận việc này qua kiểm tra y khoa.
Chương này trình bày một dòng thời gian bằng chứng, nhấn mạnh việc ĐCSTQ làm giả dữ liệu, thời gian chờ ghép cực ngắn và vai trò của người tố giác.
Chương 6: Vì sao chế độ cộng sản — đặc biệt là ĐCSTQ — nuôi dưỡng cưỡng bức thu hoạch nội tạng
Mô hình “chủ nghĩa toàn trị quản lý theo khu vực” (RAT) của ĐCSTQ kích thích tội ác thông qua mệnh lệnh từ trên xuống và cạnh tranh địa phương. Tác giả tham chiếu các lý thuyết của Hứa Thành Cương, Harrison Koehli (về “bệnh lý chính trị” và quá trình “quyền lực hóa”), cùng John Lenczowski về chủ nghĩa cộng sản hành động.
Các nhóm như Pháp Luân Công bị phi nhân hóa, tạo điều kiện cho giam giữ hàng loạt, lập cơ sở dữ liệu và giết người theo nhu cầu.
Chương 7: Khiến tất cả trở thành đồng phạm — kể cả đối thủ
Mô hình “cướp đoạt, sao chép, thay thế” (rob, replicate, replace) lợi dụng lòng tham phương Tây. Chương này phê phán Học thuyết Kissinger, cho rằng nó góp phần vào sự trỗi dậy của ĐCSTQ. Giới tài chính Mỹ đã niêm yết doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc với giám sát lỏng lẻo, dẫn đến dòng vốn 7–12 nghìn tỷ USD.
ĐCSTQ tiến hành “chiến tranh nhân dân” thông qua xuất khẩu fentanyl, mua chuộc tinh hoa và thỏa hiệp đạo đức.
Phần Hai: Tác động toàn cầu của ngành công nghiệp cưỡng bức thu hoạch nội tạng
Phần này, “Tác động toàn cầu của ngành công nghiệp cưỡng bức thu hoạch nội tạng của Trung Quốc,” phân tích chiến lược bá quyền toàn cầu của ĐCSTQ trong kỷ nguyên “chiến tranh không giới hạn”, vũ khí hóa kinh tế, pháp lý, tâm lý và công nghệ, sử dụng “Ba cuộc chiến” và Mặt trận Thống nhất để gây ảnh hưởng và đàn áp xuyên quốc gia.
Các chương tiếp theo
Các chương 8–14 phân tích cách ĐCSTQ nhìn nhận Mỹ trong thế cờ “zero-sum”, triển khai “chiến tranh không giới hạn,” sử dụng “vũ khí ma thuật” của Mặt trận Thống nhất, gây ảnh hưởng tới WHO, làm phương Tây lệ thuộc kinh tế, và kêu gọi hành động lập pháp như “Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công” và “Đạo luật Ngăn chặn Cưỡng bức Thu hoạch Nội tạng”.
Phong trào “thoái đảng” với hơn 456 triệu người tham gia được mô tả như một hình thức phản kháng âm thầm.
Kết luận
Trong “Giết theo đơn đặt hàng: Ngành công nghiệp thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ và bản chất thật của đối thủ lớn nhất của Mỹ,” Jan Jekielek đưa ra bản cáo trạng chi tiết và mạnh mẽ về một trong những tội ác kinh hoàng nhất thời đại: hoạt động mổ cướp nội tạng có tổ chức do nhà nước bảo trợ.
Thông qua lời chứng của người sống sót, người tố giác và dòng thời gian bằng chứng kéo dài hai thập niên, tác giả biến những “lời đồn khó tin” thành một thực tại không thể bác bỏ.
Cuốn sách lập luận rằng cưỡng bức thu hoạch nội tạng không phải hành vi đơn lẻ mà là lăng kính tối hậu để hiểu bản chất ĐCSTQ: chủ nghĩa công lợi phi nhân, sự công cụ hóa toàn diện xã hội và thế giới quan coi sinh mạng con người là hàng hóa phục vụ lợi nhuận, quyền lực và tuổi thọ của tầng lớp đặc quyền.
Tác phẩm mang tính cảnh tỉnh mạnh mẽ, kết hợp điều tra báo chí với lời kêu gọi đạo đức khẩn thiết. Trong thời đại của chủ nghĩa tương đối đạo đức và sự tự mãn địa chính trị, cuốn sách như một ngọn đèn soi sáng sự thật, nhắc nhở rằng hành động vẫn chưa quá muộn — nhưng cơ hội đang dần khép lại.