Hai người cùng chui ra khỏi ống khói, ai sẽ là người đi rửa mặt?

Có một anh sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền. Một ngày nọ, anh đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud – Trí tuệ của người Do Thái thấy hay quá, bèn quyết định đến tìm một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm.

Trước khi giúp anh sinh viên, giáo sĩ nói đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh nghiên cứu cuốn sách hay không.

Anh sinh viên đồng ý và giáo sĩ đặt câu hỏi:

– Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?

Anh sinh viên nhanh nhảu đáp:

– Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?

Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:

– Sai rồi. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng mặt mình cũng bẩn nên anh ta đi rửa mặt.

Anh sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh sinh viên trả lời: “Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao!”

Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:

– Cả hai cùng đi rửa mặt. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn nên đi rửa mặt. Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo.

Anh sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.

– Trời ơi, rõ ràng nói hai người cùng đi rửa mặt mà!

Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:

– Vẫn chưa đúng. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, nên không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa.

Anh sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh đều sai, anh cố đấm ăn xôi, năn nỉ giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh sinh viên tuyệt vọng gào lên:

– Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!

Vị giáo sĩ cười ha hả đáp lời:

– Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả!

Bài học: Dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả.

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Đậu nành tốt cho bệnh phổi mạn tính?

Không phải thuốc, cũng không phải thiết bị hỗ trợ hô hấp, một yếu tố…

43 phút ago

Tác giả “Killed to order”: Đã đến lúc nhận thức sự thật về mổ cướp nội tạng sống

Tác giả cuốn “Bị giết theo đơn đặt hàng” (Killed to order) cho biết việc…

2 giờ ago

Mỹ yêu cầu ngừng cung cấp thiết bị sản xuất chip cho Hua Hong của Trung Quốc

Theo tiết lộ của truyền thông, Bộ Thương mại Mỹ tuần trước đã gửi chỉ…

2 giờ ago

Iran được bầu vào vị trí quan trọng trong Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân

Hoa Kỳ đã chỉ trích sự việc là một "sự xúc phạm trắng trợn" đối…

3 giờ ago

Musk và Altman đối đầu tại tòa về tương lai OpenAI

Một cuộc tranh chấp pháp lý kéo dài nhiều năm giữa tỷ phú Elon Musk,…

3 giờ ago

Trung Quốc: Quảng Tây mưa cực lớn, đường phố ngập sâu, xe cộ chìm trong nước

Ngày 27/4, thành phố Khâm Châu (Qinzhou), Quảng Tây, đã hứng chịu một đợt mưa…

3 giờ ago