Con nhỏ coi tiktok thấy cái hình buồn cười, bèn đọc cho mình nghe.

“Đề: Em hãy viết một bức thư thăm hỏi bà.

Bài làm: Đã lâu con không viết thư thăm hỏi bà. Bà có khoẻ không? Thôi thư đã dài con xin ngừng bút.”

Lời phê của cô: Vậy là dài dữ hen?”

Mình vừa cười vừa cãi cho đứa học trò.

“Cô phê vậy thì không được rồi. Đứa nhỏ làm đúng chính xác yêu cầu của đề bài và xứng đáng được điểm cao vì không thừa không thiếu. Với cô, người có thể nói nhiều thì như vậy là không đủ dài. Nhưng với đứa nhỏ, ví như giống mẹ Ngà ngày nhỏ ba ngày không cạy miệng được một câu, thì nói viết vậy là dài rồi còn gì. Cô không thể lấy cô ra so với đứa nhỏ và bắt nó phải hiểu chữ ‘dài’ giống như cách cô hiểu. Vậy là áp đặt, bức hiếp trẻ con. Ha ha.”

Con nhỏ cười khì lắc đầu bó tay le lưỡi với lý luận của mình luôn.

Chuyện vui, nhưng nếu để ý thì ta thấy trong đời sống hằng giờ hằng ngày người lớn thường xuyên áp đặt, bức hiếp trẻ con như vậy và buộc chúng phải nghĩ, hiểu, làm theo ý mình, giống mình. Chuyện tưởng nhỏ mà không nhỏ chút nào. Để ý lời ăn tiếng nói của bản thân thì mỗi người đều dần dần tự nhận ra hết trọi.

Ba mẹ hay buồn rầu than thở con cái ngày càng lớn càng mất kết nối với mình, như thể họ vô tội và mọi lỗi lầm đều từ phía đứa trẻ. Hổng phải đâu. Không một đứa trẻ nào muốn mất kết nối với ba mẹ, người nuôi dưỡng. Ba mẹ có đánh đập, chửi bới sỉ nhục, đuổi đi, gây hàm oan,… kiểu gì thì đứa nhỏ vẫn ôm riết, xoắn lấy, không rời xa và nhanh chóng tha thứ, bỏ qua cho ba mẹ. Nó yêu thương vô điều kiện. Không đứa trẻ nào chê ba mẹ xấu, nghèo, dở. Mọi sự chỉ bắt đầu sai hướng khi và chỉ khi ba mẹ gây ra lỗi lầm trước đối với trẻ, rất nhiều lần, trong thời gian dài thì mới khiến nó trở thành người cay nghiệt. Ba mẹ thường luôn đặt điều kiện để yêu thương. “Con phải ăn nhanh thì mẹ mới yêu.” “Con phải học giỏi thì ba mới thương.” “Con phải ngoan ngoãn, sạch sẽ thì ba mẹ mới vui mới thương.” “Con phải đạt điểm cao thì mới được mua cái này.” “Con phải…” Ngày qua ngày đứa trẻ bị giáo dục phải có điều kiện mới được yêu thương. Tình yêu vô điều kiện, trong trẻo thánh thiện của trẻ bị chính ba mẹ dùng điều kiện, như gạch đá, đè lên, hình thành những bức tường che đậy, khuất lấp. Tình yêu ngắc ngoải dưới chân tường. Rồi, chính ba mẹ lại trách khi con chê ba mẹ hoặc ngó lơ hoặc chỉ thực hiện trách nhiệm nghĩa vụ theo chính xác những gì mà nó nhìn thấy và được dạy.

Người mẹ già run run muốn nắm lấy tay con khi nó chào để đi nhưng không dám. Con không thấy mẹ muốn nắm tay mình vì đầu đang bận nghĩ đến cuộc gặp kế tiếp với khách mần ăn. Mình chứng kiến cảnh này hoài hoài, khắp nơi. Ba mẹ già được chăm chút cái ăn cái mặc nhưng tình cảm thì… Bạn thấy rồi đó.

Nguyễn Thị Bích Ngà
Tựa do tòa soạn đặt

Theo facebook Nguyễn Thị Bích Ngà
Đăng có chỉnh sửa dưới sự cho phép của tác giả

  • Xem thêm cùng tác giả loạt bài “Nền tảng giáo dục gia đình” tại đây.
  • Xem thêm cùng tác giả loạt bài “Thói xấu người Việt” tại đây.
  • Xem thêm cùng tác giả loạt bài “Góc tự học” tại đây.

Xem thêm:

Nguyễn Thị Bích Ngà

Published by
Nguyễn Thị Bích Ngà

Recent Posts

Chính phủ chốt nâng mức miễn thuế lên 1 tỷ đồng với hộ kinh doanh 

Chính phủ ban hành Nghị định 141, nâng ngưỡng doanh thu chịu thuế với hộ,…

4 giờ ago

Shark Hưng nộp đơn từ chức ở Cen Land

Cen Land xác nhận đã nhận đơn xin từ nhiệm của ông Phạm Thanh Hưng,…

4 giờ ago

Mỹ yêu cầu cải cách sâu LHQ, hạn chế ảnh hưởng của ĐCSTQ trước khi thanh toán phí

Theo báo cáo của tờ truyền thông độc lập Devex hôm thứ Ba (28/4), Mỹ…

5 giờ ago

Châu Á tăng mua dầu thô Mỹ, phí qua kênh đào Panama đạt mức kỷ lục

Do eo biển Hormuz bị phong tỏa vì xung đột Trung Đông, các tuyến thương…

6 giờ ago

Ông Trump cảnh báo Iran: Mỹ sẽ không còn “đóng vai người tốt”

Tổng thống Mỹ Donald Trump rạng sáng thứ Tư đã phát đi cảnh báo cứng…

6 giờ ago

[VIDEO] Người xưa dạy con: Muốn làm quan trước tiên phải làm người tốt

Uông Huy Tổ trở thành vị quan tốt sử sách lưu danh là nhờ vào…

8 giờ ago